TRUNG TÂM Y TẾ HUYỆN KIM THÀNH

Bệnh viện đa khoa Kim Thành

Trang chủHome | Sitemap | Hỏi đáp Tiếng Việt Tiếng Anh

Cấp cứu 24/7

02203.720.115

Đường dây nóng

02203.720.115

  • 20906_10577_130307071514_5l

Thế giới rộng lớn và có nhiều việc phải làm - Ph4




 

4/ Phải vượt qua hội chứng "vừa đủ"
 
 
Mỗi khi tôi du lịch sang châu Âu, tôi ghi nhận một điều. Những miền ở Bắc nước Pháp, có nền kinh tế trù phú trong khi những miền ở phía Nam lại có nền kinh tế khá yếu kém. Dĩ nhiên chắc là không có sự giải thích mang tính khoa học cho sự khác biệt này. Nhưng ý kiến của bản thân tôi là sự khác biệt đó có thể giải thích vì giấc ngủ trưa.
ở miền dọc theo bờ biển Địa Trung Hải dân thành thị và nông thôn đều có tập quán ngủ trưa trong một hay hai tiếng sau bữa cơm trưa. Điều này nghe có vẻ kỳ khôi đối với một nước luôn bận bịu như Hàn Quốc nhưng quả thật tôi không biết nói gì khi lần đầu tiên sang Âu châu. Dẫu cho mọi người đều trở nên bị ngái ngủ sau khi ăn một bữa com ngon lành và những ai đó từng là thanh niên cũng đã trải qua trạng thái ngái ngủ sau bữa cơm trưa. Hơn nữa thời tiết ấm và khô ráo càng làm tăng thêm sự buồn ngủ.
Tuy nhiên tôi không hiểu nổi làm sao ngưòi ta có thể ngủ vào thời điểm quan trọng như thế. Và dù mọi người công nhân đều ngủ trưa, họ ra khỏi xưởng cùng giờ và phần lớn các cửa hiệu đóng cửa trước 8 giờ. Khi cả xã hội đều như thế này thì dẫn tới sự mất mát giờ lao động rất nghiêm trọng. Vì vậy tôi nghĩ rằng ngủ trong ngày là điều mà chúng ta cần phải suy xét lại.
Có một vẻ chậm chạp dường như là ăn sâu vào trong hành động và tinh thần của những người sống trong miền này. ở một mức độ nào đấy thì điều này được hiểu như là một đặc tính cá nhân hay của một vùng, nhưng tôi nghĩ điều đó có thể được xem như là một sự phản ánh mang tính định mệnh khi tiếp cận cuộc sống. Thực tế thì tôi coi đó như là "Một hội chứng vừa đủ" nghĩa là làm một lượng việc chừng mực và rồi có một lưọng giải trí vừa đủ. Và tôi không coi điều này giải thích cho một sự khác biệt giữa nền kinh tế khác biệt của Bắc và Nam Âu.
Những người nỗ lực hết sức mình khi làm bất cứ cái gì không bao giờ phí phạm thời gian và không biểu hiện hội chứng vừa đủ này. Vừa đủ không tốt chút nào cho những người cố gắng hết sức mình.
Tôi vẫn bị ám ảnh mãi mãi về giấc mơ là tôi không thể tốt nghiệp đại học. Thực tế là tôi đã kém không được tốt nghiệp và đó là điều lý giải tại sao tôi hay có giấc mơ này khi ngủ. Trong học kỳ cuối cùng ở Đại học, tôi làm việc nửa buổi cho một hãng Nhà nước thay vì là phải đi học đều đặn. Vào những ngày ấy ở Hàn Quốc những sinh viên năm cuối cùng coi việc tốt nghiệp là đương nhiên và làm mọi thứ trừ việc đi tới lớp. Dĩ nhiên sinh viên năm cuối, trong đó tôi rất bận bịu cố gắng tìm công ăn việc làm cho tưong lai. Nhưng kiểu tâm lý "Làm xong rồi" là cái yếu tố quan trọng hơn khi họ cúp cua. Mọi người đều có quan niệm như vậy đối với sinh viên năm cuối vào lúc ấy. Một trong những trục trặc cuối cùng của tôi lúc ấy với giáo sư Whang II - Chang dạy ở trường Đại học Hanyang - Ông ấy, vừa học ở Mỹ về và có ấn tượng rất tốt đẹp về không khí học tập ở đó 
Lúc ấy tôi không biết là giáo sư Whang tới lớp mỗi ngày và ông không cho điểm bất cứ sinh viên nào nghỉ học một số lần nào. Khi biết ra thì đã quá trễ và tôi ở trong tình trạng khó xử. Nếu không có điểm môn ông ấy thì tôi không tốt nghiệp được.
Vì vậy tôi tới thăm giáo sư Whang, và năn nỉ cho tôi tốt nghiệp nhưng ông ta không hề bị lung lạc. Tôi nghĩ ông ấy hiểu lầm tôi là sinh viên hoàn toàn vô trách nhiệm và phải khó nhọc lắm mới thuyết phục được với ông ta là không phải như thế. Lúc ấy tôi là chủ tịch Hội ái Hữu sinh viên Doanh nghiệp và tôi vận động tất cả hội viên của hội này tới thăm ông ta tại nhà năn nỉ cho tôi.
Cuối cùng, giáo sư Whang nhượng bộ với điều kiện là tôi phải nộp một bản báo cáo đặc biệt - tôi làm được và đã tốt nghiệp, nhưng đó là một bài học rất tốt cho tôi trong việc thắng được tính hội chứng vừa đủ. Sinh viên năm cuối phải chăm
chỉ như là sinh viên năm đầu mà có lẽ phải chăm chỉ hơn nhưng tôi chỉ suy nghĩ tới việc bỏ giờ ra học cho vừa đủ cho tới khi tốt nghiệp vì tôi cảm thấy rằng những gì tôi học ở trường là đủ rồi. Hiển nhiên là bài học mà tôi học được qua kinh nghiệm này để lại cho tôi một ấn tượng khó quên và đến ngay cả bây giờ tôi vân còn nằm mơ thấy nó.
Do vậy, từ khi tôi bắt đầu kinh doanh tôi không bao giờ chịu được kiểu hội chứng "vừa đủ" ở công nhân. Nó không mang lại cái gì cả cho cá nhân cũng như là xã hội.
Trong nhiều năm qua tôi đã bán được vô số sản phẩm trên thế giới và tôi phải đương đầu với một vấn đề phiền toái về lặp đi lặp lại đó là thành phẩm, sản phẩm Hàn Quốc đã được mọi người công nhận về kiểu dáng chất lượng và giá cả nhưng giai đoạn hoàn tất sản phẩm vẫn luôn luôn là cái gai đối với tôi và là cái cớ cho người mua đòi giảm giá. Điều đó có nghĩa là mất mát về mặt giá cả và cũng mất mặt đối với một người Hàn Quốc như tôi.
Điều này vẫn làm tôi buồn tức vì thành phẩm không đủ tốt làm cho mồ hôi và mọi nỗ lực trở thành vô ích và dẫn tới sự thiệt hại lớn cho nước nhà.
Khi tôi mới tiếp cận thị trường thì một trong những khách hàng đầu tiên là dãy hàng bách hoá Sears. Anh trưởng phòng phụ trách việc cung ứng hàng cho Sears rất lo lắng về chất lượng hàng Hàn Quốc và bổn phận của tôi là làm cho anh ta hết lo sợ. Vì vậy tôi thành lập phòng kiểm tra xét nghiệm chất lượng ngay trong nhà máy để kiểm tra mọi sản phẩm, và tôi bắt phải làm hàng với tiêu chuẩn còn cao hơn cả yêu cầu của Sears. Nhờ vậy tôi giành được sự tin cậy và tín nhiệm của Sears.
Chúng ta có thể dễ dàng tìm thấy những thí dụ khác về hội chứng vừa đủ này. Khi tôi mới bắt đầu thành lập Daewoo vào năm 1967 hầu như mọi sản phẩm xuất khẩu vẫn còn được chuyên chở bằng thuyền. Kỹ nghệ chuyên chở bằng tàu lúc ấy không phát triển cho lắm và kéo theo có sự cạnh tranh gay gắt để xếp được hàng rồi chở đi. Vì thế Công ty Xuất nhập khẩu phân bón có văn phòng đại diện tại cảng Pusan. Mọi việc trở nên khá căng thẳng khi tới hạn chót giao hàng cho nước ngoài. Các nhà máy sản xuất thì bù đầu suốt ngày và sau khi sản phẩm tới được kho hàng thông qua ở Pusan thì các đại diện công ty phải chờ tới lượt mình để có được tàu. Nếu chúng tôi không giành được tàu đúng lúc thì phải chờ ít nhất là một tuần nữa mới có chiếc khác và mọi nỗ lực sản xuất căng thẳng đều coi như là con số 0. Toàn bộ tài sản của công ty nhờ lệ thuộc vào việc có giành được tàu hay không vì vậy áp lực và trách nhiệm của các đại diện tại bến cảng là vô cùng quan trọng.
Hiển nhiên việc cạnh tranh giữa những người đại diện này thì rất là dữ dội. Nếu người đại diện không năng động thì sẽ bị người cạnh tranh với mình giành lấy. Còn có trường hợp là hàng một công ty đã bốc lên tàu rồi và sau khi người đại diện trở về mãn nguyện thì hàng bị dỡ xuống và bị thay thế bởi hàng của công ty khác. Điều thú vị là có 3 loại đại diện công ty tại cảng. Loại thứ nhất cảm thấy rằng đi về sau khi xác nhận là hàng công ty mình đã tới bến, tàu thì cũng đủ tốt rồi - Loại thứ hai muốn là hàng tới bến cảng và ở lại cho tới khi người ta bốc hàng. Nhưng còn loại thứ ba ở lại để xác nhận là tàu đã nhổ neo đi.
Loại đại diện thứ nhất thường bị thua cuộc và loại thứ hai thua cuộc một hay hai lần trong tổng số 10 lần. Nhưng loại thứ 3 thì luôn luôn thành công.
Hai loại đại diện đầu chỉ làm điều họ nghĩ rằng đủ tốt vào những lúc ấy nhưng thường là thất bại.
Tôi ra lệnh cho đại diện Công ty ở lại bến cảng cho đến khi thực sự tàu đã vượt quá tầm chân trời. Đó mới gọi là hoàn tất xong sản phẩm. Kết quả là chúng tôi không hề biết chuyến giao hàng nào tắc tại bến cảng và luôn giao hàng đúng hẹn. Điều này là cần thiết để tôi tạo nên lòng tin cậy đối với khách hàng. Mọi người đã ca ngợi Daewoo rất đáng tin cậy trong việc giao hàng.
Dẫu tôi làm gì đi chăng nữa thì tôi cũng muốn làm cho hoàn hảo, đó là chìa khoá dẫn tới thành công và tôi đã làm tiêm nhiễm nguyên tắc làm việc tới mức hoàn hảo cho nhân viên của mình. Đây là nguyên tắc phải áp dụng cho mọi điều chứ không phải chỉ cho sản phẩm, ráng hết sức mình cho tới giai đoạn cuối thì không chỉ là quan trọng mà còn là thiết yếu nữa. Điều đó đã trở thành truyền thống của Daewoo vì đó chính là cốt lõi trong việc đào tạo nhân viên tại Công ty. 
Vì thế tôi hy vọng là lớp trẻ ngày nay sẽ đắm mình vào những hoạt động mang tính sáng tạo và nổi bật chứ đừng chỉ học vừa đủ và làm theo một số đông người khác. Hãy chọn những gì đúng cho bạn và những khả năng cơ bản và dành cho nó mọi nỗ lực của mình. Chỉ lúc đó mồ hôi những nỗ lực ngày hôm qua cho ngày hôm nay mới tiếp tục đưa lại kết quả cho ngày mai. Dù đang học hoặc đang kiếm sống thì khái niệm "Vừa đủ không bao giờ là vừa đủ cho bạn cả".
  • « Quay lại


  • Các tin liên quan khác

    Đăng nhập nội bộ

    Phác đồ điều trị

    THÔNG TIN HỮU ÍCH

    Tuyển dụng nhân sự

    Góc tri ân

    Liên hệ gửi câu hỏi

    Mã xác nhận    Captcha
    Nhập mã xác nhận
     

    Video

    Thư viện ảnh

    Thư viện ảnh

    Liên kết website

    HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN

    Hỗ trợ trực tuyến

    Hotline : 02203.720.115

    Tư vấn 1
    Tư vấn 2

    Thống kê truy cập